Về tôi

Chào bạn, tôi là Huệ

Người ta thường mở trang giới thiệu bằng bằng cấp và chức danh. Tôi muốn mở bằng một điều thật hơn: tôi là người phụ nữ từng đánh mất chính mình trong nhiều năm — và đây là câu chuyện tôi đã tìm lại mình như thế nào.

Nếu bạn ghé trang này để biết ai đang viết những dòng chữ trên blog, thì mời bạn ngồi xuống. Đây không phải bản lý lịch. Đây là một câu chuyện.

Tôi là ai

Tôi là Trần Thị Bạch Huệ, sinh năm 1993, hiện sống tại TP. Hồ Chí Minh. Tôi là mẹ của hai em bé, là người sáng lập và điều hành Trung Tín Travel — một công ty du lịch chuyên đặt phòng khách sạn, vé máy bay và tour trong, ngoài nước.

Nhưng nếu phải giới thiệu mình bằng một câu thôi, tôi sẽ nói thế này: tôi là một người phụ nữ đã đi qua tổn thương, tự đứng dậy bằng đôi chân mình, và bây giờ muốn nắm tay những người phụ nữ khác đang đi đoạn đường mà tôi từng đi.

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ một cô bé phải luôn được điểm 10

Tôi lớn lên trong một gia đình mà tình yêu thương đi kèm điều kiện, dù chẳng ai gọi tên nó như vậy. Điểm 9, điểm 10 thì được khen. Điểm thấp hơn thì thành “tệ, không ngoan”. Từ rất sớm, tôi học được một niềm tin mà sau này phải mất nhiều năm mới gỡ ra nổi: giá trị của mình nằm ở thành tích. Mình chỉ đáng được yêu khi mình giỏi.

Và tôi đã giỏi thật. Chín năm liền học sinh xuất sắc. Lớp trưởng từ bé — tôi thích dẫn dắt đến mức trò chơi tuổi thơ yêu thích nhất là đóng vai cô giáo đứng lớp. Ai nhìn vào cũng thấy một cô bé mạnh mẽ, gương mẫu.

Năm lớp 9, bố tôi mất vì ung thư.

Bố đi, để lại khoản nợ khá lớn. Mẹ tôi, người vốn đã một mình buôn bán gánh cả nhà, giờ gánh thêm cả nợ. Còn tôi, đứa con gái luôn đứng đầu lớp, lần đầu tiên trượt dài: sa vào game, học hành tuột dốc, trượt trường chuyên mẹ kỳ vọng, rồi rớt đại học, vào một ngành cao đẳng mình không hề yêu thích và học mãi không tốt nghiệp nổi.

Nhìn từ ngoài, đó là một chuỗi thất bại. Nhìn từ trong, đó là một đứa trẻ mất bố, cô đơn, thiếu thốn tình cảm — và vì cô đơn, nó bấu víu vào tình yêu như người sắp chìm bấu vào một mảnh ván.

Tôi kết hôn sớm. Cuộc hôn nhân ấy có nhiều tổn thương — tôi xin phép không kể chi tiết, vì có những điều nên được giữ lại cho riêng mình và cho các con. Chỉ xin kể điều quan trọng nhất: trong những năm tháng đó, tôi cắt gần hết các mối quan hệ, quên sạch đam mê, quanh quẩn với bếp núc và tã sữa, và tự thuyết phục mình rằng hi sinh là một cuộc đời đáng sống. Đã có lúc tôi thật sự tin rằng mình không đủ tốt, rằng mình chẳng làm được gì cả.Tôi đã từng tin mình là kẻ làm gì rồi cũng sẽ thất bại, thậm chí đôi lúc còn hài lòng vì sự thất bại như bản án đã được dự đoán trước gán vào cuộc đời tôi.

Hóa ra điều khó vượt qua nhất không phải là những gì người khác làm với mình, mà là những điều mình nghĩ về bản thân mình. Những niềm tin đó là sợi dây xích vô hình đã trói tôi dậm chân tại chỗ trong một thời gian khá dài.

Và hành trình đứng dậy của tôi, thực chất, là hành trình gỡ từng niềm tin sai lầm ấy ra khỏi tâm trí tôi — để tìm lại cô bé lớp trưởng năm nào: đứa trẻ tự tin vào bản thân, có khả năng dẫn dắt và lãnh đạo, trước khi cuộc đời dạy nó rằng phải im lặng và nhẫn nhịn mới xứng đáng được công nhận.

Gia đình — nơi tôi học gánh vác, và nơi tôi học buông đúng thứ

Tôi không kể chuyện gia đình để trách ai. Mẹ tôi là người phụ nữ tần tảo nhất tôi biết — một mình buôn bán nuôi cả nhà, nhẫn nhịn, gánh vác, chưa từng kêu than. Từ bé tôi đã phụ mẹ trông em, đi chơi cũng dắt em theo. Mẹ dạy tôi sự bền bỉ bằng chính cuộc đời mẹ, và tôi biết ơn điều đó mỗi ngày.

Nhưng cũng chính từ hình ảnh ấy, tôi vô thức học thêm một bài không ai cố tình dạy: rằng người phụ nữ thì phải gánh, phải nhịn, phải quên mình đi. Phải mất gần ba mươi năm tôi mới phân biệt được hai thứ trông rất giống nhau ấy — sự bền bỉ thì nên giữ, còn sự quên mình thì phải buông.

Giờ đây, hai đứa con là lý do tôi làm việc chăm chỉ mỗi ngày. Nhưng không phải theo kiểu “hi sinh đời mẹ” như tôi từng hiểu. Ngược lại. Tôi muốn các con lớn lên nhìn thấy một người mẹ sống thật với chính mình, dám chọn con đường của mình và đứng vững trên đó. Món quà lớn nhất tôi có thể để lại cho con không phải tiền bạc — là hình ảnh một người mẹ đã nỗ lực phấn đấu sống cuộc đời mình mong muốn như thế nào. Bởi vì cha mẹ chính là vạch xuất phát của con.

Hành trình tự đứng trên đôi chân mình

Bước ngoặt của tôi không lãng mạn chút nào.

Năm 2019, khi con bé mới hai tuổi, tôi xin đi học lại — ngành logistics và quản trị chuỗi cung ứng — và tự trang trải học phí. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm tôi làm một điều gì đó cho mình. Song song, tôi mày mò gây dựng công việc du lịch từ con số không: những đơn đặt phòng đầu tiên, những khách đầu tiên, những đồng tiền đầu tiên tự tay mình kiếm để nuôi con.

Có giai đoạn công việc vẫn chưa đủ sống và tự ti vào bản thân mình, tôi vào khu công nghiệp làm bốn ca một tuần, mỗi ca mười hai tiếng, cộng gần hai tiếng di chuyển cho một lần đi làm. Tôi kiệt sức theo đúng nghĩa đen. Sáu tháng sau, tôi nghỉ — và đứng trước một lựa chọn mà hầu hết mọi người xung quanh đều phản đối: bỏ con đường “việc ổn định ở công ty”, dồn hết vào công ty du lịch của riêng mình và vào việc nghiên cứu tâm lý phụ nữ sau tổn thương — thứ tôi đã tự học nghiêm túc suốt những năm tháng khó khăn nhất, ban đầu chỉ để tự cứu mình.

Người ta bảo tôi liều. Có lẽ đúng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi chọn bằng chính mình chứ không phải để làm hài lòng ai.

Hôm nay, Trung Tín Travel đã đi được ba năm. Nó chưa phải công ty lớn — vẫn còn những tháng doanh thu lên xuống, vẫn còn trăm thứ tôi phải tự tay làm.Tôi kể thật như vậy, vì tôi không muốn vẽ cho bạn một câu chuyện thành công lấp lánh. Thành tựu lớn nhất của tôi không nằm ở doanh thu. Nó nằm ở chỗ: người phụ nữ từng tin rằng “mình chẳng làm được gì cả” đang tự nuôi hai con bằng đôi tay mình.

Còn blog này là phần tôi xem như sứ mệnh: giúp những người phụ nữ từng tổn thương làm chủ cảm xúc, nhận ra giá trị bản thân, và sống tự tin, độc lập. Tôi từng được “sống lại” bởi những điều mình học được trên hành trình ấy. Giờ tôi muốn trao lại.

Ngoài công việc, tôi là người thế nào?

Tôi mê đọc sách và có một “tật” khó bỏ: gặp vấn đề gì cũng phải mổ xẻ cho ra logic, phải phân tích, phải hỏi “tại sao” đến cùng. Chính cái tật ấy đã cứu tôi — nhờ nó mà tôi không dừng ở việc vượt qua chuyện đã xảy ra, mà đào xuống tận gốc để hiểu vì sao, rồi hệ thống lại thành thứ có thể chia sẻ cho người khác.

Tôi yêu du lịch và thiên nhiên — có lẽ vì thế mà tôi chọn nghề du lịch: tôi tin những chuyến đi chữa lành con người ta theo cách mà bốn bức tường không làm được. Ước mơ của tôi là một công việc không bị giới hạn bởi thời gian hay không gian, để ở đâu tôi cũng sống và làm việc được.

Tôi cũng tin vào sức mạnh của sự kết nối giữa người với người. Sự kết nối giữa mình với mình, giữa người với người thì không gì có thể thay thế được. Tôi cũng được học rằng kinh doanh tử tế bắt đầu từ việc cho đi trước.

Giá trị tôi chọn sống cùng gói trong ba từ: chân thành, thực tế, trung thực với chính mình. Đừng sống để làm hài lòng người khác — tôi mất gần ba mươi năm để học được câu đó, nên tôi không nói nó như một khẩu hiệu.

Còn một điều ít ai biết: hồi bé tôi là đứa trèo cây, nhảy dây, hát hò, đạp xe khắp xóm; năm lớp 9 tôi từng nghiện game nhảy Audition đến sa sút cả học hành. Tôi kể ra không phải để vui. Mà để bạn biết rằng người phụ nữ đang viết những dòng nghiêm túc này cũng từng trượt dài, từng là nỗi thất vọng của người lớn. Đứng dậy không phải bản tính trời cho. Nó là thứ học được — nghĩa là ai cũng học được. Kể cả bạn.

Nếu bạn đang ở nơi tôi từng đứng

Có thể bạn đang đọc đến đây và thấy nhói lên đâu đó: cái cảm giác sống mà quên mất mình, cái đêm nằm tự hỏi “mình có đáng không”, cái vòng lặp gồng lên rồi kiệt sức rồi tự trách. Tôi hiểu. Không phải hiểu kiểu sách vở — tôi hiểu vì tôi đã ở đó, đủ lâu để biết nó cô đơn đến mức nào.

Vậy nên tôi muốn nói với bạn điều tôi ước có ai nói với mình ngày trước: bạn không tệ. Những gì bạn đang tin về mình trong lúc tổn thương — chưa chắc đã là sự thật về bạn. Tôi là bằng chứng sống cho điều đó.

Nếu câu chuyện của tôi chạm được vào bạn dù chỉ một chút, tôi mời bạn ở lại: đọc những bài tôi viết trên blog này, và nếu muốn, để lại một dòng bình luận kể tôi nghe câu chuyện của bạn. Tôi đọc hết. Với tôi, mỗi người ghé qua đây không phải một “lượt truy cập” — là một người phụ nữ đang trên đường tìm lại chính mình, giống tôi ngày trước.

Rất vui được gặp bạn.

— Huệ

Một lời thành thật: tôi chia sẻ từ trải nghiệm cá nhân, không phải với tư cách bác sĩ hay nhà trị liệu. Nếu bạn đang mang một vết thương quá nặng hay những dấu hiệu kéo dài ảnh hưởng đến cuộc sống, hãy tìm đến chuyên gia tâm lý — đó không phải yếu đuối, đó là một lựa chọn dũng cảm.

Scroll to Top